Điều đó tôi tù mù cảm nhận từ ngày thơ bé , và rõ rệt hơn khi tôi lớn lên , và đã biết rất thính với mọi thứ chung quanh. Cha tôi không có displome , học vị. Cha đi bộ đội về , xuất ngũ và cũng nhờ mẹ luồn lót mà cha được vào làm bảo vệ ở một cơ quan nơi mẹ làm việc. Nghề nghiệp đã nặng nhọc lại phập phù , ngày công ít ỏi , sơ sài. Vị trí nghề nghiệp của cha , người chồng , người trụ cột chính trong gia đình lại thấp hơn mẹ , thế nên cha giữ ý giữ tứ tứ , ở cơ quan cũng như láng giềng lối phố , cha ít tiếp xúc với nhau , sống thu mình , lặng lẽ , ít bè bạn. Cha không bao giờ đàn đúm , nhậu nhẹt như phần lớn đàn ông , các ông chồng ở khu phố huyện nơi tôi ở. Sau này khi đã trưởng thành , tôi mới hiểu có lẽ , do mặc cảm với nghề nghiệp , với bản thân , mặc cảm trước mẹ , một người phụ nữ mà cha hết dạ thương yêu và phụng dưỡng nên cha sống thu mình , dồn hết mọi thương yêu , chăm sóc , lo âu cho gia đình tinh vi của mình để được trong ấm , ngoài êm , để mẹ vui và yên tâm công tác. Hầu như lộ trình nghề nghiệp trong ngày của cha là khi kết thúc nghề nghiệp ở cơ quan , cha trở về nhà , tranh thủ lo chợ búa , lo thổi nấu dọn dẹp giặt giúp mẹ. Cha giành lấy hết mọi nghề nghiệp nặng nhọc trong nhà , lẫn nghề nghiệp nội trợ của người phụ nữ để đỡ vực mẹ , để cho mẹ được nhàn nhã , không bị hạn chế sau giờ làm việc. Thậm chí còn giành lấy hết mọi phần việc của các con. Cha còn mở rộng khoảnh vườn , trồng rau và nuôi thêm gà đẻ trứng để cải thiện bữa ăn gia đình. Tính cha như vậy , yêu vợ , chiều con và tôn thờ cuộc sống gia đình. Mẫu thân làm kế toán ở một cơ quan quốc gia , nghề nghiệp không quá bận bịu nhưng cũng hết 8 tiếng trong ngày. Ngày công của mẹ không quá nhiều nhưng so với đồng lương bảo vệ sống eo hẹp của cha thì khá hơn , đủ trang trải cho các con ăn học. Nghề nghiệp của cha là làm bảo vệ , thế nên tuần này làm ca ngày thì tuần sau làm ca đêm. Giờ giấc xáo trộn , vì thế cha và mẹ mấy khi gần nhau , không đi chơi cùng nhau , thậm chí khi tôi lớn lên không khi nào chộ
cha mẹ ngủ chung với nhau. Cha ngủ riêng một giường ở phòng ngoài , còn mẹ và các con ngủ chung với nhau ở buồng trong. Chúng ta những đứa trẻ thơ vô tâm vô tính của cha me đã hồn nhiên quấn lấy mẹ từ bé đến lớn , không tạo hoàn cảnh cho cha có những khoảng riêng tây cùng mẹ. Giữa cha mẹ , cứ như có một khoảng cách mà khoảng cách đó theo thời kì ngày một rộng ra. Bất ngờ) rất nhiều lần tôi muốn ngồi riêng với cha tôi , muốn cùng cha đi chơi đâu đó , chỉ có một mình cha và tôi thôi để được chuyện trò với cha và đem những thắc mắc tấm tức trong lòng nói với cha một lần cho bằng hết mà lại sao mỗi lần gần cha định nói với cha như vậy tự nhiên lại thấy ngại. Cha ít trò chuyện với các con. Tính cha ít nói , trầm lặng. Không làm cho vợ con một điều gì đó quá bất ngờ , thể hiện tâm trạng rất vui , nhưng cha cũng không bao giờ nặng lời với vợ con. Cha cần mẫn với thương yêu , dành hết tình cảm cho gia đình của mình. Tất nhiên cũng phải có thời kì trải nghiệm các con của cha mới hiểu lòng cha và nhận ra vẻ đó. Mẫu thân lại khác. Mẫu thân luôn mang đến những niềm vui bất ngờ cho các con. Mẫu thân biết cách chiều và lấy lòng các con bằng những món quà , thứ mà trẻ thơ thích nhất. Ngày nhỏ là những viên kẹo xanh đỏ. Lớn lên chút là quần áo , phắn dép. Mẫu thân mê hoặc chúng ta bởi một thế giới sinh động mà mẹ mang từ ngoài phố , chỗ mẹ từng đi qua , nơi làm việc của mẹ , bè bạn của mẹ về nhà. Nhiều lần tôi đã thủ thỉ hỏi mẹ , mẹ ơi , tại sao
cha me không đi chơi cùng nhau , không đèo nhau đến nhà cô bác chú dì mà khi có công chuyện thường cha lên trước , mẹ lên sau hoặc ngược lại. Khi thì mẹ chở các con , cha đi một mình. Sao
cha me không ngủ cùng nhau một giường như cha me các bạn con? Mẹ lẩn tránh những câu hỏi của các con và bao giờ mẹ cũng mắng rằng , các con không có gì để hỏi mẹ nữa à. Chúng ta mù mù mịt mịt hết , mù mù mịt mịt cho đến một ngày thấy trong túi xách của mẹ có những bức thư viết vội , nguệch ngoạc của một ai đó gửi mẹ với nhời nhẽ thương yêu và hò hẹn. Mẫu thân bắt đầu có fone ở nhà riêng nhiều hơn những lúc cha vắng nhà. Tạng đó mới có fone bàn , chưa có fone di động thế nên mọi giao thông bằng thư tay , hoặc fone bàn. Mẫu thân “nấu cháo” fone cả đêm mỗi lần cha đi trực. Mẫu thân vui hơn , cười nhiều hơn và mẹ cũng ăn diện nhiều hơn , đi sớm về muộn nhiều hơn. Chúng ta , lũ con của
cha mẹ dù đã lớn , lớn nhất như tôi là đã lên lớp 10 , đã 15-16 tuổi thì vẫn còn thơ ngây và vô tâm vô tính không lo lắng trước cha me. Tôi chỉ thấy mẹ thể hiện tâm trạng rất vui , hay cho các con quà , và cha thì đã ẩn mình phía sau mẹ lặng lẽ , càng lặng lẽ hơn. Mà cha tôi cũng thật lạ lùng , ngay cả khi cha ở nhà , fone đổ chuông , cha không bao giờ nghe. Cha xem như mẹ mới là trọng tâm của gia đình , mẹ có nhiều nghề nghiệp , nhiều mối quan hệ nên cha nhấc fone để làm chi. Thậm chí chiều mẹ , tin mẹ và tôn thờ mẹ đến mức , mẹ có fone riêng , cha lặng lẽ ra vườn làm việc mà không quan hoài hay tò mò trông chuyện mẹ đang chuyện trò với ai , người đó ra sao với mẹ. Chính tình yêu vô bờ và nhiều nhịn nhường bị giết của cha đối với mẹ mà mẹ đã lạc lối trong hạnh phúc của mình. Ngày đó chúng ta còn non nớt , thế nên tất cả hùa theo mẹ mà ít gần gụi với cha. Đi tới trước học về đói là đã có cha lúi húi ở bếp. Ốm đã có cha đun lá xông. Quần áo thay ra bừa bãi có cha dọn. Chúng ta hưởng những bữa cơm ngon từ tay cha , từng bát canh rau vườn thơm mát , hay ăn từng quả trứng gà cha nuôi như là một việc tất nhiên trên đời. Như thể cha sinh ra là để phục dịch mẹ con chúng ta. Những ký ức đó vẫn làm tôi đau buốt óc mỗi khi nhớ lại. Chỉ tiếc là khi tôi trưởng thành rồi , tôi mới biết nhận ra nỗi xót xa của mình về cha. Có một lần cha gặp tai nạn trong khi làm việc. Trong suốt thường trực bảo vệ của cha , vì bắt gặp một người phụ nữ bị cướp mà cha đã xộc ra cứu người phụ nữ , đuổi theo quân địch hai thanh niên gây án , cha bị chúng lạng lách , tạt cha ngã xuống đường , bị tai nạn đa chấn thương. Địa ngục đi đường đã chở cha vào bệnh viện Gấp rút cứu chữa. May cha không bị chấn thương sọ não , chỉ bị gãy hai chân và tay. Cả nhà phải huy động hết các cô bác , chú dì và ông bà nội ngoại thay nhau vào viện chăm sóc cha. Cũng chỉ những ngày ở viện , tôi mới hiểu thêm nghề nghiệp của cha. Một nghề nghiệp cứ tưởng là tầm thường , ai không có displome , những tầng lớp dưới của xã hội cũng có xác xuất làm được. Thế mà trong thầm lặng lặng lẽ , cha đã là người đàn ông gan dạ bảo vệ cho xiết bao người nghèo , bao lăm số phận buôn thúng bán mẹt nơi khu phố có cơ quan của cha làm bảo vệ. Thấy chuyện bất bình với ai , cha đứng ra bảo vệ , ai có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn nặng nhọc , cha giúp chẳng nề hà. Thỉnh thoảng chỉ là những việc lặt vặt , những sẻ chia đời thường giữa con người và con người tinh vi với nhau , nhưng nếu không có một tấm lòng , không có một chữ Tâm lớn lao và sáng trong , cha đã không được mọi người yêu quý và trọng nể như vậy. Từ ông xích lô , người chạy xe ôm đến bà bán nước chè đầu đường , cô bán xôi vỉa hè , bà làm gái quả khi biết tin cha bị nạn , đều tương hỗ viện thăm cha khích lệ cha nhiều lần. Có người còn bỏ cả thời kì vào tự nguyện chăm sóc cha , tán dóc cho cha vui mà quên đi tật bệnh. Đến lúc đó , tôi mới hiểu một điều giản đơn rằng , tâm hồn con người , tấm lòng con người suy tôn vị trí của họ trong xã hội chứ không phải là mũ cao áo dài hay những thứ phù phiếm khác. Tôi bắt đầu biết kiêu hãnh về cha. Chúng ta đã quen với việc cha chăm mẹ , chăm các con mà bỡ ngỡ khái niệm mẹ phải chăm sóc cha tận tình chu đáo những lúc cha ốm yếu như nghĩa vợ chồng chia ngọt sẻ đau. Nhưng cái đau về thân xác của cha còn không kinh khủng bằng cái đau trong tâm hồn khi cha vừa xuất viện về nhà , chứng kiến mẹ bị một trận đánh ghen tả tơi của một đồng sự trong cơ quan. Trước những chứng cứ mà người phụ nữ kia đưa ra cho cha xem , thì rỏ rành mẹ đã phản bội tình yêu cha và có tình cảm đi lại hò hẹn với một người đàn ông khác. Chúng ta không thấy cha nói gì về việc này với mẹ , hoặc hai người nói với nhau lúc nào thì chúng ta không được biết hay chứng kiến. Chỉ biết rằng sau chuyện đó , cha già sọm đi , mái tóc dày rụng phân nửa trông xơ xác. Những ngày đó , ông bà cô chú phản đối mẹ , sang nhà kêu
cha mẹ họp gia đình. Trước cuộc họp , cha nhất quyết bênh mẹ , bảo vệ mẹ. Ngay cả thái độ hoài nghi của cha như vậy cũng không mảy may làm mẹ rung động. Có lẽ mẹ đã để cho trái tim lạc lối đến mù. Sau chuyện đó , mẹ rời nhà sang nhà ông bà ngoại gần đó ở. Mẫu thân không muốn về lại ngôi nhà của mình. Rồi không lâu sau thời gian ấy , chính mẹ bị một trận ốm thập tử nhất sinh. Mẫu thân bị tai biến huyết quản não khá nặng , liệt giường liệt chiếu giường sau một lần đi về muộn và gặp mưa. Chỉ , độc nhất vô nhị mình cha , sau ông bà ngoại , là người ở bên cạnh mẹ , cho mẹ ăn , vệ sinh cá nhân chủ nghĩa cho mẹ , chăm sóc mẹ , lo cho mẹ từng ly từng tí một để giành lấy sự sống cho mẹ. Cũng chính cha là người hộ lý ân cần nhất , người y tá khuôn phép và nhiều thương yêu nhất của mẹ đã vực mẹ dậy , lần tập cho mẹ những bước đi đầu tiên sau mấy tháng liệt giường liệt chiếu giường. Sau khi mẹ phục hồi , cuộc sống gia đình chúng ta đã bước sang một trang mới. Lần đầu tiên , tôi đã chộ
cha mẹ ngủ cùng giường với nhau. Cha nói , cha nằm cạnh mẹ để canh sức khỏe cho me , không vừa mẹ lại bị như lần trước. Từ đó , tôi bắt đầu nhìn thấy ngọn lửa thương yêu được nhen nhúm lên trong căn nhà của cha me tôi. Từ đó , chúng ta mới thực sự cảm nhận được tình cha và mẹ hòa quện bên nhau , bên các con là thế nào. Có một chi tiết này mà rất nhiều lần tôi đã định hỏi cha , nhưng rồi lại thôi. Tôi sợ động vào một ký ức khó quên của cha. Tôi sợ , cha lại sẽ nhói đau khi nhớ lại chuyện cũ. Đó là ngày đưa mẹ đi bệnh viện , tôi giúp cha lục tủ lấy thẻ bảo hiểm và tiền để đi viện. Tôi đã đọc được một xấp không dưới 10 cái lá đơn ly hôn do mẹ viết để xin ly hôn cha. Cả 10 lá đơn ấy chỉ có chữ ký nguyên đơn đơn của mẹ. Phần bị đơn là cha bao giờ cũng để trắng. Ngày đó , sau tất cả những gì xảy ra giữa mẹ và cha , tôi đã không hiểu tại sao cha lại chèo kéo mẹ để làm chi. Giờ đây khi đã có gia đình , có con , chúng ta cuối tuần lại đưa con cái về chim kêu ríu rít bên ông bà ngoại. Nhìn ông bà tóc đã pha sương , rạng ngời bên đống cháu con trong mâm cơm quây quần , tôi cứ chỉ chực nghẹn trào nước mắt. Tôi hiểu cha tôi đã chọn cách bị giết mình , cha đã chọn thương yêu để sống và giữ cho các con của cha một mái ấm đầy đủ. Kính thư: chim báo bão LỜI BBT Chị chim báo bão kính mến! thú thực với chị , chúng ta đã trào nước mắt khi đọc bức thư chị gửi đến. Ví như xét tiêu chí là một chuyện khó tin thì đây không phải là câu chuyện ly kỳ , trái ngang đến mức khó tin. Câu chuyện của cha chị thật đời thường , không phức tạp và chúng ta tin không phải là trường hợp cá biệt trong đời sống này nếu không muốn nói là xảy ra rất nhiều. Thế nhưng lý do để chúng ta chọn đăng trong chuyên mục này là bởi , đã rất lâu rồi , chúng ta mới lại nhận được một bức thư có cái kết có hậu đầy đủ và nhiều thương yêu đến thế. Thế cuộc con người có xiết bao chuyện xảy ra , bao thăng trầm , hệ lụy hay xấu số. Mỗi người tự chọn cho mình một cách xử sự. Thế nhưng xử sự được như cha chị lại là khôn xiết quý. Hiếm có người đàn ông nào trước thảm kịch của mình đã chọn sống để thương yêu và dung thứ. Chị thật gặp dịp tốt và hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên bên cạnh người cha khuôn phép và giàu lòng tha lỗi. Cha chị đã bị giết bản thân , quên đi chính mình. Cha đã nuốt nỗi đau , lặn giấu đi tất cả những tiêu tan nát cả qũy , không còn trông mong gì được nữa để làm tròn phận sự của một người chồng tốt , một người cha có bổn phận và thương yêu các con , thương yêu , chở che cho hạnh phúc của các con. Cha chị đã làm tất cả để ngăn lại trong một giới hạn nhất định người mẹ cho các con mình , giữ cho các con có được một mái ấm gia đình đầy đủ để bữa nay các chị được sống trong bầu trời thương yêu và hạnh phúc. LỜI BBT Chị chim báo bão kính mến! thú thực với chị , chúng ta đã trào nước mắt khi đọc bức thư chị gửi đến. Ví như xét tiêu chí là một chuyện khó tin thì đây không phải là câu chuyện ly kỳ , trái ngang đến mức khó tin. Câu chuyện của cha chị thật đời thường , không phức tạp và chúng ta tin không phải là trường hợp cá biệt trong đời sống này nếu không muốn nói là xảy ra rất nhiều. Thế nhưng lý do để chúng ta chọn đăng trong chuyên mục này là bởi , đã rất lâu rồi , chúng ta mới lại nhận được một bức thư có cái kết có hậu đầy đủ và nhiều thương yêu đến thế. Thế cuộc con người có xiết bao chuyện xảy ra , bao thăng trầm , hệ lụy hay xấu số. Mỗi người tự chọn cho mình một cách xử sự. Thế nhưng xử sự được như cha chị lại là khôn xiết quý. Hiếm có người đàn ông nào trước thảm kịch của mình đã chọn sống để thương yêu và dung thứ. Chị thật gặp dịp tốt và hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên bên cạnh người cha khuôn phép và giàu lòng tha lỗi. Cha chị đã bị giết bản thân , quên đi chính mình. Cha đã nuốt nỗi đau , lặn giấu đi tất cả những tiêu tan nát cả qũy , không còn trông mong gì được nữa để làm tròn phận sự của một người chồng tốt , một người cha có bổn phận và thương yêu các con , thương yêu , chở che cho hạnh phúc của các con. Cha chị đã làm tất cả để ngăn lại trong một giới hạn nhất định người mẹ cho các con mình , giữ cho các con có được một mái ấm gia đình đầy đủ để bữa nay các chị được sống trong bầu trời thương yêu và hạnh phúc.